Bài giảng Tiếng Việt 5 - Đọc: Đàn T'rưng - Tiếng ca đại ngàn

pdf 32 Trang Tuyết Minh 19
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 5 - Đọc: Đàn T'rưng - Tiếng ca đại ngàn", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.

Tóm tắt nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 5 - Đọc: Đàn T'rưng - Tiếng ca đại ngàn

Bài giảng Tiếng Việt 5 - Đọc: Đàn T'rưng - Tiếng ca đại ngàn
 Chia sẻ nhóm đôi
 Nói những
 điều em biết
về Tây Nguyên Mắt dõi Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t’rưng ngân dài theo dòng suối,
hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...
 Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t’rưng đã đi vào kí ức tuổi thơ của các bạn trẻ Tây
Nguyên từ lúc còn được địu trên lưng mẹ. Lớn lên, mỗi bước chân của họ vào rừng
kiếm củi, xuống suối lấy nước, ra nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi khoan
khi nhặt, khi trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh thót, róc rách như suối reo của
đàn t’rưng.
 Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn t’rưng
cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên nhau trực ở chòi
canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t’rưng, dạo một bản nhạc “đánh tiếng” đuổi
chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa. Tiếng đàn chẳng những rộn rã
suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm lòng những chàng trai canh rẫy trong
rừng khuya sương lạnh. Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy những chiếc đàn t’rưng trên đỉnh
dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên để thêm yên tâm,
vững bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
 Cùng với mái nhà rông thân thượng, cao vút, tiếng đàn t’rưng rộn ràng, lưu
luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên.
 (Theo Ay Dun và Lê Tấn) Đoạn 1: Từ đầu đến “suối reo của đàn t’rưng.”.
 Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t’rưng ngân dài
theo dòng suối, hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...
 Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t’rưng đã đi vào kí ức tuổi thơ của
các bạn trẻ Tây Nguyên từ lúc còn được địu trên lưng mẹ. Lớn lên,
mỗi bước chân của họ vào rừng kiếm củi, xuống suối lấy nước, ra
nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi khoan khi nhặt, khi
trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh thót, róc rách như suối reo
của đàn t’rưng. Đoạn 2: Phần còn lại.
Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn
t’rưng cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên
nhau trực ở chòi canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t’rưng, dạo một bản
nhạc “đánh tiếng” đuổi chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa.
Tiếng đàn chẳng những rộn rã suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm
lòng những chàng trai canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh.
 Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy những chiếc đàn t’rưng trên đỉnh
dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên để thêm yên tâm, vững
bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
 Cùng với mái nhà rông thân thượng, cao vút, tiếng đàn t’rưng rộn ràng, lưu
luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên. điệu hát ru
 chòi canh
 trỉa lúa
 rộn rã Đến Tây Nguyên,/ ta thường được nghe tiếng
đàn t’rưng/ ngân dài theo dòng suối,/ hòa
cùng tiếng gió/ trên đồi núi hoang vu.// Trong bài đọc có từ
nào em chưa hiểu ? đàn t’rưng: đàn của một số đồng bào
dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên làm
bằng những đoạn nứa dài, ngắn
khác nhau, treo trên một cái giá, gõ
bằng dùi. U tịch
Vắng vẻ và tĩnh mịch Yêu cầu
- Phân công đọc theo đoạn
- Tất cả thành viên đều đọc
- Giải nghĩa từ cùng nhau 

File đính kèm:

  • pdfbai_giang_tieng_viet_5_doc_dan_trung_tieng_ca_dai_ngan.pdf